Trang nhà > VĂN THƠ > Viếng mộ Nguyễn Du

Thơ

Viếng mộ Nguyễn Du

BTV: Đông Tỉnh

Thứ Bảy 19, Tháng Bảy 2014

NCC: Theo quốc lộ 1A, từ thành phố Vinh vượt qua cầu Bến Thủy trên sông Lam du khách sẽ thấy thị trấn Xuân An; tiếp tục đi theo quốc lộ 8B gần 4km nữa thì đến Khu lưu niệm Nguyễn Du. Mộ thi hào tọa lạc trên đất làng Tiên Điền, xã Tiên Điền, huyện Nghi Xuân, tỉnh Hà Tĩnh, cách TP Vinh khoảng 8km.

JPEG - 56.7 kb
NCC: Đĩa mai hạc với bút tích chữ nôm của Nguyễn Du ’Nghêu ngao vui thú yên hà, Mai là bạn cũ, hạc là người quen’

Về viếng mồ Đại thi hào Nguyễn Du

Vượt hơn hai trăm dặm về đây, Một ngày nắng đẹp gió lắt lay, Về Tiên Điền, Nghi Xuân, Hà Tĩnh, Thăm mồ đại thi hào Nguyễn Du. Thắp nén hương thơm hỡi Tố Như1, Thúy Kiều mệnh bạc, khổ đời tư. Đã gần hai trăm năm trôi qua, Nguyễn Du xếp bút nghiên an nghỉ, Cùng với tổ tiên và ông cha, Để lại tiếng thơm sau ngàn đời, Một Danh nhân văn hóa thế giới. Hôm nay về đây cảnh đẹp sao, Núi Hồng Lĩnh xanh biếc một màu, Bến Giang Đình thuyền câu ra vào. Qua cồn bãi tới mồ Thanh Hiên2, Nơi cụ Nguyễn Tiên Điền3 nằm đây. Khu mồ Nguyễn Du nay đã xây, Đài bia được dựng trên bệ đá, Phảng phất mùi khói hương lan tỏa. Cúi vái lạy cụ đại thi hào, Nhạo tướng Hán bằng thơ Hán cổ: “Ngàn thu gió lạnh phơi sương trắng, Công cán khen gì tướng Hán hay!”4 Cảm ơn cụ “lấy xưa nói nay”. Giặc Hán xua tàu lấn biển đông, Con cháu Nguyễn Du đang kiên cường Giữ bình yên biển đảo quê hương. Cụ Nguyễn Du ơi xin yên nghỉ, Chào cụ ra về mãi nhớ ghi.

Tô Duy Phương

Nghi Xuân, Hà Tĩnh 7-2014

1,2 Tố Như, Thanh Hiên là các bút danh của Nguyễn Du, cụ sinh ngày 23 tháng 11 năm Ất dậu 1765, mất năm Canh Thìn 1820.

3 Là tên cụ Nguyễn Du mà làng Tiên Điền tôn thờ.

4 Nguyễn Du đã dùng thơ Hán cổ để nhạo báng đích danh tướng Hán Mã Viện sang đàn áp cuộc khởi nghĩa của Hai Bà Trưng, thể hiện ý thức tự cường dân tộc của nhà thơ “lấy xưa để nói nay”.


Viếng mộ Nguyễn Du

Tưởng rằng phận bạc Ðạm Tiên Ngờ đâu cụ Nguyễn Tiên Ðiền nằm đây Ngẩng trời cao, cúi đất dày Cắn môi tay nắm bàn tay của mình Một vùng cồn bãi trống trênh Cụ cùng thập loại chúng sinh nằm kề

Hút tầm chẳng cánh hoa lê Bạch đàn đôi ngọn gió về nỉ non Xạc xào lá cỏ héo hon Bàn chân cát bụi, lối mòn nhỏ nhoi Lặng im bên nấm mộ rồi Chưa tin mình đã đến nơi mình tìm

Không cành để gọi tiếng chim Không hoa cho bướm mang thêm nắng trời Không vầng cỏ ấm tay người Nén hương tảo mộ cắm rồi lại xiêu Thanh minh trong những câu Kiều Rưng rưng con đọc với chiều Nghi Xuân

Cúi đầu tưởng nhớ vĩ nhân Phong trần còn để phong trần riêng ai Bao giờ cây súng rời vai Nung vôi, chở đá tượng đài xây lên Trái tim lớn giữa thiên nhiên Tình thương nối nhịp suốt nghìn năm xa...

Nhà thơ Vương Trọng

Trả lời bài này